tay sung ban tia lac ve thoi tam quoc
Nội dung chính của câu chuyện nói về nam chính ở thời hiện đại là một tay bắn tỉa thiện xạ nhưng chẳng may trong một lần đang làm nhiệm vụ đột nhiên xuất hiện một cơn lốc xoáy hút anh vào. Không ngờ đưa anh vượt thời gian trờ về triều đại của Tam Quốc đang giai đoạn phân chia lãnh thổ.
Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc. Tác giả: Đông Nhất Phương. Thể loại: Trung Hoa. Biên tập: Chí Huy Trần. Upload bìa: hoang viet. Số chương: 206 - chưa đầy đủ. Phí download: 13 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 5226 / 43.
Đọc truyện dịch Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc Chương 104 của tác giả Đông Nhất Phương trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc. Tác giả: Đông Nhất Phương. Chương 104: Nói chuyện.
Nội dung chính của câu chuyện nói về nam chính ở thời hiện đại là một tay bắn tỉa thiện xạ nhưng chẳng may trong một lần đang làm nhiệm vụ đột nhiên xuất hiện một cơn lốc xoáy hút anh vào. Không ngờ lại đưa anh vượt thời gian trờ về triều đại của Tam Quốc đang giai đoạn phân chia lãnh thổ.
Lượt download sách: 45 Nội dung sách Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc Lính đặc chủng bắn tỉa Vương Xán trong một lần thi hành nhiệm vụ đã xuyên không về thời đại Tam Quốc, nhận được một quyển bí tịch thái bình yếu thuật. Trường cung nơi tay, thiên hạ thuộc về ta!
Reicher Mann Sucht Frau Zum Heiraten. Lịch Sử Truyện Hay Dịch 1318 Chương Tình trạng Đã hoàn thành Download EPUB Nhân vật chính là một tay bắn tỉa thiện xạ... trong một lần làm nhiệm vị bị cuốn vào một cơn lốc xoáy ....và anh ta được đưa về quá khứ của vài trăm năm trước đó là thời TAM QUỐC,...Anh ta sẽ đầu quân cho bên nào...Tào Tháo, Lưu Bị, hay Đông Ngô và anh ta sẽ làm gì để trở về...
Đã vào thu, khí trời còn giữ lại một chút nóng bức của mùa Xán nằm trên đại đại nóng hôi hổi, cảm giác dưới lưng giống như bị dán một miếng sắt nung đỏ, nóng chảy vô cùng, thân thể của hắn theo bản năng nhảy dựng Di, đây là đâu?Đập vào mắt Vương Xán chính là một đám đồng nghịt binh lính phủ kín chiều rộng hơn trăm mét, trong tay cầm cương đao, trường thương vọt Tại sao có thể như vậy? Không phải ta đã chết rồi sao?Vương Xán nhìn đám binh sĩ đông nghịt chạy cực nhanh, diện mục dữ tợn, tình huống trước mắt thực sự quá lạ rồi. Hắn vốn là tay súng bắt tỉa của đại đội đặc chủng Phi Ưng, quân khu Tây Nam, tiếp nhận mệnh lệnh tới khu biên cảnh tây nam giết chết trùm ma túy lớn địa phương, tuy rằng thành công giết chết trùm ma túy này, thế nhưng cuối cùng Vương Xán rơi vào trong vòng vây của đối phương, nhìn máy móc dò xét hiện đại trên người, Vương Xán biết không có bất cứ cơ hội chạy trốn nào, vì vậy Vương Xán lựa chọn ngọc thạch câu phần, dùng bom nổ chết chính mình, cũng nổ chết địch nhân đuổi theo mình vốn đã chết, vì sao hiện tại vẫn sống?Trong lòng Vương Xán phi thường nghi hoặc, muốn tra xét tới tột cùng, nhưng trong đầu không có bất cứ tin tức Giết!Từng tiếng từng tiếng hò hét, tiếng gầm rú từ trên chiến trường truyền tới, Vương Xán giật mình tỉnh giấc từ trong trầm tư. Trong thấy binh sĩ càng lúc càng tới gần chính mình, không kịp suy nghĩ nhiều, toàn thân giống như con báo gặp phải nguy hiểm, xoay người bỏ chạy điên hiểm, nguy hiểm cực Xán quay đầu liếc mắt nhìn đoàn người đông nghịt, da đầu tê là tay súng bắn tỉa đặc chủng, chuyên môn phụ trách săn giết nhân vật đầu não của đối phương, trước kia đều là từng người từng người giết chết, một súng nổ đầu, thế nhưng lần này phải đối mặt cùng lúc với cả đoàn người đông nghịt, cho dù hắn cầm một cây súng ngắm hiện đại nhất, giết từ sáng tới tối cũng không hết được đám binh sĩ điên cuồng ngũ mấy nghìn người điên cuồng lao tới, nếu như rơi vào trong đó, tuyệt đối không còn cơ hội sống Cung Đô, tên cẩu nhật ngươi, chạy đi đâu rồi, lão tử muốn chết!Hai chân của Vương Xán chạy trốn cực nhanh, thời điểm lướt qua một vị tướng lĩnh đeo khăn vàng trên đầu, đột nhiên nghe được tiếng gầm gừ ngay bên cạnh truyền tới, ánh mắt đảo sang nhìn, lại chuyển sang liếc vị tướng lĩnh đang chạy trốn cực nhanh cách đó không xa.“Tướng lĩnh Hoàng Cân, Lưu Ích!”Trong đầu Vương Xuân đầu tiên hiện lên hình ảnh về ký ức của thân thể này, đồng thời tin tức về Cung Đô, Lưu Ích cũng nhất thời hiện ra. Cung Đô, Lưu Ích là tướng lĩnh theo lão đạo sĩ Trương Giác khởi binh đối kháng lại triều đình, khi Hoàng Cân bị triều áp, hai người xuất lính Hoàng Cân lưu vong tới Dự Châu, chiếm Nhữ việt rồi?Trong lòng Vương Xán cả kinh, rốt cuộc hắn đã hiểu được, hắn đích thực đã chết, chỉ là linh hồn phụ thân vào một tiểu binh Hoàng Cân vừa mới chết, lại một lần nữa sống Hoàng Cân tặc cũng không tồi, chí ít là Xán cũng không cố gắng truy cứu tới tận cùng vì sao chính mình xuyên việt, nói chung có thể sống chính là hạnh phúc lớn nhất rồi. Từ nhỏ hắn đã đam mê quân sự, đối với lịch sử cực kỳ quen thuộc, nhất là Tam Quốc, Tùy Đường, những thời đại anh hùng dũng tướng xuất hiện tầng tầng lớp lớp, dồng thời trong lòng sinh kính ngưỡng. Một thời đại hỗn loạn, anh hùng nổi lên bốn phía như vậy đã định trước là thời đại cực kỳ rộng lớn mạnh mẽ, thời đại khiến kẻ khác phải sôi trào nhiệt Phù… Phù…Sau một hồi chạy trốn gấp gáp, hô hấp của Vương Xán có chút hỗn loạn, chứng khí hư suyễn nổi lên, không thể thu được dưỡng khí mới, đôi chân bắt đầu run lên, toàn bộ cơ thể tê đại, không thể nhấc lên được nữa.“Chết tiệt, thân thể chết tiệt này, quả thực quá kém cỏi.”Trong lòng Vương Xán mắt to, chạy không tới ba trăm mét, thân thể này đã không chống đỡ được nữa Xán không thể chạy được nữa rồi, quan binh phía sau đuổi tới càng lúc càng gần, càng sát càng hưng phấn, Hoàng Cân tặc chết trong tay quan binh cũng càng lúc càng nhiều. Vương Xán rất rõ ràng, một khi bản thân lọt vào vây sát của quan binh, kết quả khẳng định sẽ biến thành cái sàng, không có khả năng xuất hiện cục diện ngồi ôm đầu gối cầu xin tha thứ, cầu xin quan binh bỏ qua cho ngươi một mạng, sau đó lại tiếp tục truy đuổi về phía Hoàng Cân tặc phía nâng thân thể uể oải, mạnh mẽ thúc đẩy tinh thần, một mặt chạy nhanh, một mặt quan sát tình huống quan binh phía đám quan binh tham dự try sát, dẫn đầu là tướng lĩnh mặc áo bào trắng, khoác một kiện bì giám, cầm thanh trường đao trong tay, đang nỗ lực huy đao chặt chém những Hoàng Cân tặc bị đuổi kịp. Vương Xán nhìn thấy tình huống này, khẽ cắt môi, ánh mắt lộ hung quang, chạy trốn là chết, liều mạng cũng là chết, so với bị quan binh đuổi kịp sau đó là loạn thương đâm chết, không bằng chủ động xuất nhiên nhìn lên những vũ khí rơi lả tả dưới mặt đất, hai mắt Vương Xán sáng ngời, trong mắt hiện lên một đạo ánh sáng kỳ cung, trên mặt đất rơi rất nhiều trường Xán thân là tay súng bắn tỉa đặc chủ, không chỉ am hiểu súng ống, đồng thời rất tinh thông các loại vũ trụ công kích tầm xa như cung với một tay súng bắn tỉa mà nói, tác dụng của một thanh trường cung không cần nghi ngờ lớn hơn một thanh chiến đao, một thanh chiến thương rất nhiều. Vương Xán nhanh chóng chặt trường cung rơi trên mặt đất cùng với vài mũi tên xung quanh. Đưa tay thử dây cung, cảm giác lực lượng dây cung có thể chịu đựng được, trong lòng cười cười, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vô cùng tự cầm trường cung, Vương Xán chọn ra một mũi tên, lắp vào dây tiễn không chút tiếng động bắn ra, mũi tên sắc bén xé nát không khí, nhắm thẳng vào gã tướng lĩnh áo bào trắng đang huy đao chém giết Hoàng Cân hồ tướng lĩnh áo bào trắng kia đã nhận ra uy hiếp, ngẩng đầu vừa nhìn, thấy mũi tên vô cùng sắc bén bắn tới, thân thể mạnh mẽ nghiêng sang một bên, muốn né tránh cung tiễn cao tốc bắn tới, chỉ là tốc độ cung tiễn quá nhanh, thân thể tướng lĩnh áo bào trắng nghiêng như vậy gần như chỉ có tác dụng mũi tên không trực tiếp bắt xuyên qua trái tim, mà chệnh sang bắn vào xương bả lượng của cung tiễn vô cùng to lớn, kéo theo sức tàn phá kinh khủng cắm sâu vào trong xương bả vai, đâm xuyên qua xương cốt, phát sinh tiếng vang thanh A…Tướng lĩnh áo bào trắng ngửa mặt lên trời rống giận, đau đớn từ vị trí vai truyền tới khiến toàn thân hắn giống như lão hổ phát cuồng, bạo phát hung uy mãnh Xán đứng xa xa, thần sắc lãnh tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng vô tận, không bắt trúng bộ vị yếu hại của tướng lĩnh áo bào trắng, Vương Xán có chút thất vọng, nhưng vẫn đáp cung tên như tiếp ba mũi tên bắn ra, thẳng tới vị trí yếu hại của tướng lĩnh áo bào tên thứ nhất bắn vào mặt, mũi tên thứ hai bắt đầu yết hầu, mũi tên thứ ba bắn vào trái tim. Ba mũi tên mang theo tiếng xé gió bén nhọn, chỉ trong thoáng chốc đã tiếp cận trước người tướng lĩnh áo bào trắng. Đôi mắt hổ của tướng lĩnh áo bào trắng trợn tròn, râu dài lay động, nhìn chằm chằm vào ba mũi tên bắn tới, mắt lộ rõ vẻ kinh khủng. Đồng thời đầu của hắn nghiêng sang một bên, thân thể chợt lóe, tránh thoát được múi tên nhằm vào mặt, ngay sau đó mũi tên thứ hai vô cùng mãnh liệt bắn xuyên qua cổ áo của hắn, trong lòng tướng lĩnh áo bào trắng hiện lên một tia vui mừng, thế nhưng lúc này mũi tên thứ ba đã tới, một tên xuyên Xán lạnh lùng cười, trong mắt không hề có bất cứ ba động nào, giống như đã sớm biết kết Những cung tiễn này cho ngươi!Không biết từ khi nào, Lưu Ích đã đứng bên cạnh Vương Xán, vẻ mặt mỉm Xán gật đầu nói- Đa tạ tướng Ích cười cười, vung chiến đao trong tay, thần sắc kích động, hét lớn- Tướng địch đã chết, binh sĩ Hoàng Cân theo ta, giết!Thanh âm hồn hậu to rõ, quanh quẩn trên chiến trường, những tặc binh Hoàng Cân nghe được thanh âm của Lưu Ích, đều xoay người này, xông thẳng vào đám binh sĩ đuổi sát phía câu “tướng địch đã chết”, trong nháy mắt khởi dậy lòng tin của binh sĩ Hoàng Cân, hai đại quân tác chiến thời cổ đại, tướng lĩnh chính là cột trụ trong quân, một khi tướng lĩnh bị giết, toàn bộ quân đội nhất thời tan rã quân tâm, không có sức chiến đấu. Một tên của Vương Xán bắt chết tướng lĩnh quan binh, trong nháy mắt Lưu Ích bắt được cơ hội phản công, thừa cơ phản thế Hoàng Cân tặc như hồng, căn bản không nhìn ra được một khắc trước ôm đầu chạy trốn, giờ khắc này cư nhiên đấu tranh anh dũng, cường hãn không sợ lại, quân doanh quan binh, tướng lĩnh áo bào trắng vừa chết, toàn bộ quân đội nhất thời hỏng mất, đã không còn kết cấu. Nghe tiếng rống lớn của Lưu Ích, những binh sĩ này đều luống cuống chân tay, thầm nghĩ nhanh chóng chạy lúc nhất thời, quân đội vừa rồi khí thế như hồng lập tức bại như núi đảo, quân lính tan rã.
Kinh châu, Tương Mạo và Hoàng Thừa Ngạn ngồi trong thư phòng, Phó Cương đứng bên mặt Thái Mạo vô cùng khó coi, bất đắc dĩ, ngữ khí trầm giọng "Tỷ phu, Nguyệt Anh và tiểu muội đều ở thành đô không muốn về, ngươi nói làm sao bây giờ?"Hoàng Thừa Ngạn co chân phải, thay đổi tư thế thoải mái rồi nói "Nha đầu Nguyệt Anh này ngoài mềm trong cứng, trong lòng rất kiên cường. Ừ, điểm này rất giống ta, chuyện mà nàng ta quyết định là sẽ không thay đổi, nàng ta không trở lại thì thôi, thật ra ta cũng muốn tới viện khoa học thành đô xem xét thử xem thế nào."Đối với viện khoa học, văn viện của thành đô, Hoàng Thừa Ngạn cũng có nghe là sau khi Tư Mã Huy và Bàng Đức Công tới thành đô, tin tức có được rất lòng Hoàng Thừa Ngạn cũng không rõ Hoàng Nguyệt Anh có tâm tư gì, đơn thuần là cho rằng Hoàng Nguyệt Anh là trốn tránh Gia Cát Lượng nên mới tới thành đô, hơn nữa Hoàng Nguyệt Anh có thể ở thành đô làm chuyện mình thích, cho nên lựa chọn lưu Mạo nghe thấy vậy thì rất là bất đắc cả Hoàng Thừa Ngạn cũng muốn tới thành Mạo nghĩ nghĩ rồi nói tiếp "Tỷ phu, ta tìm ngươi đến, một mặt là nói cho ngươi biết chuyện của Nguyệt Anh, mặt khác là xin ngươi ra chủ ý, chuyện của tiểu Nhã phải giải quyết như thế nào."Hoàng Thừa Ngạn nhìn về phía Phó Cương, hỏi "Ngươi tới thành đô, sao không mang tiểu thư về?"Phó Cương hồi đáp "Sau khi Tiểu thư đến thành đô, ngay trong ngày đã gặp mặt Vương Xán, hơn nữa được Vương Xán hứa hẹn, cho dù gia chủ tới thành đô thì cũng không thể đem tiểu thư về. Ty chức tuy rằng gặp được tiểu thư, nhưng hành tung cũng bị người của Vương Xán phát hiện, cũng may Vương Xán không truy cứu, ty chức mới có thể bình an trở về."Hoàng Thừa Ngạn xòe tay, nói "Đức Khuê, ngươi thấy chưa, cho dù ngươi biết tình huống của tiểu Nhã, có thể làm gì được? Thật ra ta cho rằng trong họa có phúc, trong phúc có họa, tiểu Nhã tới thành đô chưa chắc đã là chuyện xấu."Khi Nói chuyện, Hoàng Thừa Ngạn nháy mắt với Thái Mạo, trên mặt nụ cười ý vị sâu Mạo lập tức hỏi "Tỷ phu, ngươi không muốn đem Nguyệt Anh gả cho Gia Cát Lượng ư?"Hoàng Thừa Ngạn thở dài "Ta quả thực rất thưởng thức Gia Cát Lượng, đứa nhỏ đó diện mạo hiên ngang, hơn nữa lòng mang thao lược trị quốc, có tài kinh thiên vĩ địa, là nhân tài hiếm có! Nhưng Nguyệt Anh bỏ chạy rồi, ta còn có thể làm gì được? Thôi, chuyện này dừng ở đây, ta cũng không muốn truy cứu!"Thái Mạo lại hỏi "Vấn đề là hành tung của tiểu Nhã xuất hiện, Lưu Biểu mà truy hỏi thì ta trả lời thế nào?"Hoàng Thừa Ngạn cười nói "Rất đơn giản, ngươi ghé tai lại dây!"Thái Mạo nửa tin nửa ngờ ghé mặt tới, nghe xong lời nói của Hoàng Thừa Ngạn thì lập tức dở khóc dở Thái Mạo muốn nói thì ngoài phòng truyền đến giọng nói của quản gia "Gia chủ, Sở vương phái người đến mời ngài đi một chuyến, nói là có chuyện quan trọng muốn thương nghị."Thái Mạo mày nhăn lại, đúng là sợ cái gì thì cái đó tới?Không nghi ngờ gì nữa, Lưu Biểu đã biết chuyện của Thái Nhã, mới có thể khẩn cấp tìm hắn. Thái Mạo chắp tay với Hoàng Thừa Ngạn, rời khỏi Thái phủ, tới hoàng hoàng cung, Lưu Biểu híp mắt, sắc mặt xanh nhận được tin tức của Thái Nhã, không thể không tức xưa, vợ của Lưu Bị bị Tào Tháo đưa cho Vương Xán, Lưu Biểu sau khi biết cười cho qua, không có gì mà vui mừng hay phẫn nộ, cũng không an ủi Lưu Bị, không biết tâm tính của Lưu Bị lúc đó. Nhưng hiện tại Lưu Biểu phẫn nộ rồi, trong lòng tràn ngập lửa giận, hận không thể tìm một nơi để trút giận một dù hắn và Thái Nhã chưa đính hôn, nhưng hắn và Thái Mạo đã thương định hôn như thế, Thái Nhã chính là nữ nhân của hắn. Lưu Biểu vừa nghĩ đến nữ nhân của mình chạy đến trong lòng Vương Xán, tâm tình khó có thể bình tĩnh Đại điện, mấy chén trà rơi trên đất." Khởi bẩm Sở vương, Thái tương quân ở ngoài cung cầu kiến." Một gã nội thị tới bẩm Biểu dưới cơn phẫn nộ, gào lên "Bảo hắn lăn tới đây!"Không lâu sau, Thái Mạo vội vã chạy vào, chắp tay bái "Mạt tướng Thái Mạo bái kiến chúa công!"Lưu Biểu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Thái Mạo, chất vấn "Thái Mạo, đã tìm được Thái Nhã về chưa?"Trong lòng Thái Mạo biết không thể dùng lý do lần trước để từ chối, hơn nữa Hoàng Thừa Ngạn cũng cho hắn một chiêu. Thái Mạo ngẩng đầu, vẻ mặt bi phẫn, lộ ra vẻ phẫn uất, lớn tiếng nói "Chúa công, chuyện tiểu Nhã mất tích ty chức đã điều tra rõ rồi, nàng ta bị người của Vương Xán bắt đi, đã đang ở thành đô, bị Vương Xán giam cầm rồi!""Bị bắt ư?"Lưu Biểu hỏi "Ta sao nhớ là không phải mà!"Thái Mạo kiên định nói "Chúa công, chuyện tuyệt đối là như vậy. Đoạn thời gian trước ta đã phái gia tướng Phó Cương tới đón tiểu muội về Tương Dương, nhưng lại bị Vương Xán ngăn cản, không cho mang về. Vương Xán để phá hoại đám hỏi của mạt tướng và chúa công, cố ý cướp tiểu muội đi. Người này giả dối tàn nhẫn, muốn phá hoại quan hệ quân thần của chúng ta, cho nên mới làm ra loại chuyện hạ tiện này."Lưu Biểu sau khi nghe xong thì nửa tin nửa ngờ nhìn Thái do là vậy ư?Hiển nhiên Lưu Biểu không tin, nhưng Thái Mạo nói ra những lời này, Lưu Biểu cũng không tiện trở mặt. Dù sao chuyện này cũng không phải là Thái Mạo muốn nhìn thấy. Hơn nữa Thái Mạo một lòng muốn dựa và hắn, là trung thành với hắn. Lưu Biểu ôm đầy một bụng tức nhưng, không có chỗ phát tiết, xua tay nói "Nếu như thế thì ngươi lui ra đi!"Thái Mạo tới vội vàng, đi cũng vội Cung điện, Lưu Biểu dưới cơn tức giận, lại ném mấy món Mạo trở lại Thái phủ thì Hoàng Thừa Ngạn đã rời khỏi rồi. Hắn vừa trở về không lâu thì lão quản gia vội vã chạy vào nói "Gia chủ, Tôn Càn tới chơi, ngài có gặp hắn không?"" Tôn Càn?"Thái Mạo ngẩn người, hỏi "Tôn Càn là ai?"Lão quản gia lập tức nói "Tôn Càn là người dưới trướng Lưu Bị, trông cũng hiền lành.""Không gặp!"Thái Mạo vừa nghe Tôn Càn là người của Lưu Bị thì lập tức phát cảnh hiện tại của hắn đều là do Lưu Bị tạo thành, nếu không phải bị Lưu Biểu ra lệnh đi trợ giúp Lưu Bị thì hắn cũng sẽ không bị đánh bại, không bị đánh bại thì cũng không rơi vào hoàn cảnh tiến thối lưỡng nan. Trương Doãn đó bị Vương Xán bắt thì chẳng sao, nhưng hắn lại liên tục bị Lưu Biểu trách móc nặng nề, điều này khiến cho Thái Mạo rất tức quản gia thấy Thái Mạo phát hỏa thì vội vàng lui ra Thái phủ, Tôn Càn khoác một kiện áo choàng, đợi tin tức trong gió lớn mở ra, lão quản gia vội vã đi ra, vẻ mặt xin lỗi "Công Hữu à, gia chủ thân thể không thoải mái, không tiện gặp khách, ngươi lần sau lại đến nhé." Sau khi nói xong, quản gia quản gia liền lui vào. Tôn Càn đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt thất vọng, hắn trở lại trong xe ngựa, mã lái xe lập tức hỏi "Đại nhân, chúng ta giờ đi đâu?"Tôn Càn phân phó "tới nhà Hoàng Thừa Ngạn!"Tôn Càn cũng nghe nói tới Thái Mạo đang ở trong hoàn cảnh tiến thối lưỡng nan, cho nên mới đến bái phỏng Thái Mạo, muốn chắp nối với Thái Mạo, không ngờ trực tiếp bị cự tại, mục tiêu của Tôn Càn là Hoàng Thừa Ngạn....Thành Tương Dương, ngoài thành tây hai mươi rằng là trời đông giá rét, nhưng căn nhà trúc vẫn đứng sừng sững trong giá rét, hình thành cả đối lập rõ ràng với một mảng trắng xóa tiêu điều xung cạnh nhà trúc có một bãi thư phòng, ba người ngồi xuống quanh lò người trong đó mặt dài giống như lừa, mặc trường bào màu đen, ước chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi sáu tuổi, tuổi tác lớn nhất; người còn lại gần hai mươi, mày kiếm mắt sáng, mũi cao, mặc áo bào trắng, nổi bật bất phàm, chói mắt nhất, hơn nữa trên người có một cỗ trầm ổn không tương xứng với tuổi; người cuối cùng thì dung mạo bình thường, nhưng mắt sáng người này là Gia Cát tam huynh tuổi nhất là huynh trưởng Gia Cát Cẩn, người thứ là Nhị đệ Gia Cát Lượng, cuối cùng là Tam đệ Gia Cát Quân. Ba người ngồi quanh lò lửa nói chuyện, nhưng đều ngồi ngay ngắn, lộ ra vẻ cực kỳ trịnh trọng.
Vương Xán thầm tính toán thời gian, đợi sau khi ba người Bùi Nguyên Thiệu, Chu Thương, Liễu Thành đã mang binh sỹ đến địa điểm mai phục, mới cầm trường cung lên, lại cầm lấy mũi tên đã quấn vải thấm dầu, ra lệnh cho binh sỹ lấy mồi lửa ra, châm lửa vào vải vụn đã thấm dầu, làm chúng bùng cháy phát ra âm thanh lách tách, Vương Xán không nghĩ ngợi, giương cung bắn một tiễn bay lên, rơi chuẩn xác vào trong doanh trại quan theo đó, các binh sỹ sau lưng Vương Xán cũng liên tục châm lửa vào mũi tên quấn vải tẩm dầu hỏa, giương cung lên bắn hỏa tiễn vào doanh trại quan đã khuya, gió lạnh gào rít, mũi tên mang ngọn lửa nhỏ rơi vào trong quân doanh, lập tức thiêu đốt từng tầng lá khô rơi trên mặt đất, hỏa tiễn liên tục không ngừng được bắn từ trong rừng cây vào quân doanh quan binh, trong phút chốc, vốn chỉ là mấy đốm lửa nhỏ, liền cháy tràn lan, lửa trong quân doanh bắt đầu bùng này, phía sau, cánh tả, cánh hữu của quân doanh cũng cùng nhau bùng lan với tốc độ kinh khủng, sáng rực cả một vùng trời, soi sáng màn đêm u nhất thời, quân doanh trở thành một biển lửa, từ phía trước phía sau, bên trái, bên phải đều ngập trong biển lửa đó, bởi vì nơi quan binh hạ trại dựa vào rừng núi, cỏ khô ở khắp nơi, cho dù cỏ khô xung quanh doanh trại đều bị quan binh dọn dẹp, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn dọn sơ qua, vẫn chưa dọn sạch hoàn toàn, lại còn lót lên một lớp lá cây, thế lửa bùng cháy càng lúc càng nhanh, ngọn lửa bập bùng như những con hỏa xà bò tứ tung, trong chớp mắt quân doanh đã trở thành hỏa ngục."Địch tập kích, địch tập kích ~~~~"Giáo úy gác đêm nhìn thấy ngọn lửa càng lúc càng to, cuống cuồng lên, liền mở miệng la to kẻ địch tập kích, chỉ là lúc này các binh sỹ đều đã ngủ say như heo chết, lại thêm việc Bào Hồng nói tặc binh quấy rối không cần để ý, làm cho hắn hét to địch tập kích, trong doanh trại vẫn không có động tĩnh ngợi một hồi, hắn lập tức lớn tiếng hét "Cháy rồi, cháy rồi ~~~"Giáo úy khản giọng cố sức la to, trong lòng bồn chồn, lửa trong quân doanh càng lúc càng to, đã cháy lan tràn, mà lúc này binh sỹ lại không có động tĩnh, làm trong lòng hắn lo lắng không thôi, hắn quay sang binh sỹ tuần tra ra lệnh "Mau, mau, thôi kèn hiệu triệu tập binh sỹ!"Binh sỹ tuần tra liền gật đầu, truyền mệnh lệnh phút chốc, tiếng kèn hiệu the thé đã truyền khắp quân doanh, các binh sỹ đang say giấc nồng đều thức dậy, những binh sỹ này mắt vẫn còn lim dim, nhưng miệng thì lầm bầm, rõ ràng là không muốn thức dậy, thậm chí có tên nằm thẳng cẳng trên giường không chút động đậy, tiếp tục ngủ, không quan tâm tiếng kèn hiệu thúc giục binh sỹ triệu tập đang cất lên ở cổng doanh trại."Không xong rồi, cháy rồi!"Trong quân doanh, một số lão binh kinh nghiệm phong phú nghe thấy mùi khen khét, kéo nhau la thất thanh, phút chốc binh sỹ trong các lều trại nhốn nháo cả lên, binh sỹ đã thức dậy nhanh chóng mặc y phục, cầm vũ khí xông ra khỏi lều trại, những tên binh sỹ vẫn còn nằm trên giường ngủ cũng giãy nảy như cá lên bờ, bất chấp hình tượng, nhanh chóng mặc y phục, cầm lấy vũ khí xông ra khỏi này toàn bộ quân doanh chìm trong biển lửa, ánh lửa ngất Thương, Bùi Nguyên Thiệu, Liễu Thành đã hoàn thành mệnh lệnh của Vương Xán, toàn bộ đều đã trởi về doanh trại trong rừng cây phía trước, Vương Xán mang một đám người trốn trong rừng cây, cảm giác hơi nóng từ phía doanh trại quan binh phả vào mặt, hắn cười hắc hắc, Kỷ Linh hẳn là rất "hưng phấn" đây!Vương Xán nấp trong rừng cây, nhìn từng tên từng tên binh sỹ nhếch nhác không chịu nổi chạy ra từ trong quân doanh, vẻ mặt tươi cười."Tên khốn này mau ra đi!" Vương Xán trông thấy Kỷ Linh nổi giận đùng đùng lao ra khỏi quân doanh, búi tóc xõa tung, thần sắc tiều tụy, trong lòng hắn cao hứng vô cùng, Kỷ Linh lúc này như một ngọn núi lửa, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra, hắn hét lớn một tiếng "Vương Duyệt, triệu tập binh sỹ, lão tử muốn đánh bọn chúng ~~~"Tiếng thét điên cuồng như sư tử hống truyền khắp quân doanh, bọn binh sỹ sắc mặt kịch biến, bị bộ mặt của Kỷ Linh dọa cho sợ là binh sỹ dưới trướng Bào Hồng, chạm phải ánh mắt của Kỷ Linh, đều lui về phía sau, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Kỷ một lát, Vương Việt chạy đến trước mặt Kỷ Linh, lớn tiếng nói "Tướng quân, năm trăm binh sỹ đã tập hợp hoàn tất!"Kỷ Linh trầm giọng nói "Tốt, chuẩn bị xuất binh bắt bọn chúng!"Lúc này Bào Hồng cũng mặc xong áo giáp, chật vật từ trong quân doanh chạy ra, nhìn thấy bọn binh sỹ mệt mỏi rã rời đứng ngoài quân doanh, thần sắc ảm đạm, con mẹ nó, hắn sao lại xui xẻo đến thế? Suất lĩnh binh sỹ đi thảo phạt Lưu Tích, Cung Đô, lại gặp phải tình huống như thế này, nhìn thấy từng tên từng tên binh sỹ chen chúc nhau chạy ra khỏi doan trại, Bào Hồng trong lòng như rơi xuống vực sâu vạn trượng, lạnh người, hắn cảm giác như muốn ngất Hồng hít một hơi thật sâu, đang chuẩn bị xuất binh đuổi theo Kỷ Linh liếc nhìn Bào Hồng, cắn răng nghiến lợi mà nói "Bổn tướng muốn thảo phạt bọn sơn tặc, ngươi tốt nhất là không nên nói lời khuyên can, bằng không, bổn tướng cũng mặc kệ ngươi có phải là minh hữu của chủ công hay không."Bào Hồng tim đập thình thịch, nói năng nhẹ nhàng "Kỷ tướng quân muốn tiêu diệt đám sơn tặc này, cứ như thế mà dùng đại quân đóng ở Cát Pha, ngày mai sao có thể đánh thành Nhữ Nam?"Kỷ Linh sững sờ, lập tức nói "Sơn tặc phân tán tứ phía phóng hỏa, nhân số chí ít cũng vài trăm, có thể tới một ngàn, như vầy đi, bổn tướng chỉ đem theo năm trăm binh sỹ, ngài suất lĩnh mấy nghìn binh sỹ còn lại đi suốt đêm, thẳng đến Nhữ Nam, sau khi đến Nhữ Nam, lại tiếp tục hạ trại, trên đường cũng không được dừng chân, đề phòng lại bị tập kích, đợi bổn tướng giết sạch lũ sơn tặc ở Cát Pha xong, bổn tướng lập tức tiến về Nhữ Nam, cùng ngươi tụ hợp, ngài ở Nhữ Nam tùy thời mà hành sự, tốt nhất là cho binh sỹ nghỉ ngơi tốt rồi một lần công phá Nhữ Nam... Ừm, cứ như vậy đi, điều bổn tướng nên nói đều nói xong rồi, ngài mang theo các binh sỹ khác mau chóng rời khỏi, đi ngay trong đêm, tiến về Nhữ Nam."Bào Hồng mặt lộ vẻ không vui, nhưng trong lòng lại vui như nở Linh ở lại đối phó với sơn tặc, chẳng phải trong quân là hắn làm chủ hay sao? Chuyện tốt như vậy, Bào Hồng sao lại không nguyện ý làm, hắn liền vội vàng gật đầu nói "Kỷ tướng quân, mong ngài có thể mau chóng tiêu diệt được sơn tặc, chạy tới Nhữ Nam, bổn tướng sẽ suất lĩnh binh sỹ hành quân suốt đêm, không dừng lại giữa đường."Một hồi hỏa hoạn, khiến cho quan binh trong lòng bàng qua, binh sỹ bị đại hỏa thiêu chết cũng không nhiều, những binh sỹ này đều chạy ra không lều trướng, nhưng không có binh sỹ bị chết cháy, ngược lại là vì chen chúc lẫn nhau ngã trên đất, hoặc là bị xô ngã, sau đó bị binh sỹ chen chúc phía sau đạm thành thịt tất cả binh sỹ tập hợp xong, Bào Hồng nhìn các binh sỹ chật vật, trong lòng đau nghìn binh sỹ, lúc này điểm quân, lại tổn thất hơn năm trăm người, hơn nữa, binh sỹ trước mắt đều là đi đứng xiêu vẹo, mặt mài mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt sợ hãi tột độ. Bào Hồng lắc lắc đầu, ra lệnh, sau đó mang bốn nghìn binh sỹ xuôi về thành Nhữ Xán nấp trong rừng cây, thấy Bào Hồng mang theo binh sỹ rời khỏi, mà Kỷ Linh lại ở lại, trong lòng hưng phấn vô cùng, tên Kỷ Linh này quả nhiên ở lại, về phần Bào Hồng, thì giao cho Cung Đô, Lưu Tích đi xử lý thôi!Vương Xán cười cười, lạnh lùng nói "Cho ta thêm một cây đuốc."Nói xong, tay phải Vương Xán rút từ phía sau lưng một mũi tên, đặt lên dây cung, ngắm vào Kỷ Linh đang đứng trước cổng quân doanh, ong một tiếng, dây cung rung động, mũi tên xé gió bay đi, thẳng đến trước mặt Kỷ Linh, Kỷ Linh trong lòng chợt nhận ra nguy hiểm, thân thể lui một chút, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đột nhiên chém tới, đánh bay mũi tên ra ngoài."Muốn chết, muốn chết mà ~~~"Kỷ Linh trong lòng giận dữ, trong mắt phun ra lửa giận hừng hực, bọn tặc tử này quá mức kêu ngạo, vẫn còn dám trốn trong giận sùi bọt mép, lức này lửa giận đã hoàn toàn che mắt Kỷ Linh, cũng mặc kệ trong rừng có cạm bẫy hay không, huống hồ Kỷ Linh tài năng nên gan cũng lớn, không coi sơn tặc vào đâu, lúc này, Kỷ Linh trong lòng chỉ nghĩ đến việc bắt được bọn sơn tặc này.
tay sung ban tia lac ve thoi tam quoc